小学必背古诗词

  • 格式:doc
  • 大小:311.50 KB
  • 文档页数:34

yǒnɡé咏鹅tánɡ cháo luò bīn wánɡ。

唐朝骆宾王é,é,é,鹅,鹅,鹅,qū xiànɡ xiànɡ tiān ɡē。

曲项向天歌。

Bái máo fú lǜ shuǐ,白毛浮绿水,hónɡ zhǎnɡ bō qīnɡ bō。

红掌拨清波。

jìnɡ yè sī静夜思tánɡ cháo lǐ bái唐朝李白chuánɡ qián mínɡ yuèɡuānɡ,床前明月光,yí shì dì shànɡ shuānɡ。

疑是地上霜。

jǔ tóu wànɡ mínɡ yuè,举头望明月,dī tóu sīɡù xiānɡ。

低头思故乡。

dēnɡɡuàn què lóu登鹳雀楼tánɡ cháo wánɡ zhīhuàn唐朝王之涣bái rì yī shān jìn,白日依山尽,huánɡ hé rù hǎi liú。

黄河入海流。

yù qiónɡ qiān lǐ mù,欲穷千里目,ɡènɡ shànɡ yī cénɡ lóu。

更上一层楼。

Mǐn nónɡ悯农tánɡ cháo lǐ shēn唐朝李绅chú hé rì dānɡ wǔ,锄禾日当午,hàn dī hé xià tǔ。

汗滴禾下土。

shuí zhī pán zhōnɡ cān,谁知盘中餐,lì lì jiē xīn kǔ。

粒粒皆辛苦。

zǎo fā bái dì chénɡ早发白帝城tánɡ cháo lǐ bái唐朝李白cháo cí bái dì cǎi yún jiān,朝辞白帝彩云间,qiān lǐ jiānɡ línɡ yī rì hái。

千里江陵一日还。

liǎnɡàn yuán shēnɡ tí bù zhù,两岸猿声啼不住,qīnɡ zhōu yǐɡuò wàn zhònɡ shān。

轻舟已过万重山。

yè sù shān sì夜宿山寺tánɡ cháo lǐ bái唐朝李白wēi lóu ɡāo bǎi chǐ,危楼高百尺,shǒu kě zhāi xīnɡ chén。

手可摘星辰。

bùɡǎn ɡāo shēnɡ yǔ,不敢高声语,kǒnɡ jīnɡ tiān shànɡ rén。

恐惊天上人。

lè yóu yuán乐游原tánɡ cháo lǐ shānɡ yǐn唐朝李商隐xiànɡ wǎn yì bù shì,向晚意不适,qū chē dēnɡɡǔ yuán。

驱车登古原。

xī yánɡ wú xiàn hǎo,夕阳无限好,zhī shì jìn huánɡ hūn。

只是近黄昏。

lànɡ táo shā浪淘沙tánɡ cháo liú yǔ xī唐朝刘禹锡jiǔ qū huánɡ hé wàn lǐ shā,九曲黄河万里沙, lànɡ táo fēnɡ bǒ zì tiān yá。

浪淘风簸自天涯。

rú jīn zhí shànɡ yín hé qù,如今直上银河去, tónɡ dào qiān niú zhī nǚ jiā。

同到牵牛织女家。

jué jù绝句tánɡ cháo dù fǔ唐朝杜甫liǎnɡɡè huánɡ lí mínɡ cuì liǔ,两个黄鹂鸣翠柳,yī xínɡ bái lù shànɡ qīnɡ tiān。

一行白鹭上青天。

chuānɡ hán xī lǐnɡ qiān qiū xuě,窗含西岭千秋雪,mén bó dōnɡ wú wàn lǐ chuán。

门泊东吴万里船。

huí xiānɡǒu shū回乡偶书tánɡ cháo hè zhī zhānɡ唐朝贺知章shǎo xiǎo lí jiā lǎo dà huí,少小离家老大回,xiānɡ yīn wúɡǎi bìn máo shuāi。

乡音无改鬓毛衰。

ér tónɡ xiānɡ jiàn bù xiānɡ shí,儿童相见不相识, xiào wèn kè cónɡ hé chǔ lái?笑问客从何处来?wànɡ lú shān pù bù望庐山瀑布tánɡ cháo lǐ bái唐朝李白rì zhào xiānɡ lú shēnɡ zǐ yān,日照香炉生紫烟,yáo kàn pù bùɡuà qián chuān。

遥看瀑布挂前川。

fēi liú zhí xià sān qiān chǐ,飞流直下三千尺,yí shì yín hé luò jiǔ tiān。

疑是银河落九天。

zènɡ wānɡ lún 赠汪伦tánɡ cháo lǐ bái唐朝李白lǐ bái chénɡ zhōu jiānɡ yù xínɡ,李白乘舟将欲行,hū wén àn shànɡ tàɡē shēnɡ。

忽闻岸上踏歌声。

táo huā tán shuǐ shēn qiān chǐ,桃花潭水深千尺,bù jí wānɡ lún sònɡ wǒ qínɡ。

不及汪伦送我情。

chū sài出塞tánɡ cháo wánɡ chānɡ línɡ唐朝王昌龄qín shí mínɡ yuè hàn shíɡuān,秦时明月汉时关,wàn lǐ chánɡ zhēnɡ rén wèi huán。

万里长征人未还。

dàn shǐ lónɡ chénɡ fēi jiānɡ zài,但使龙城飞将在,bù jiào hú mǎ dù yīn shān。

不教胡马度阴山。

yǒnɡ liǔ咏柳tánɡ cháo hè zhī zhānɡ唐朝贺知章bì yù zhuānɡ chénɡ yī shùɡāo,碧玉妆成一树高,wàn tiáo chuí xià lǜ sī tāo。

万条垂下绿丝绦。

bù zhī xì yè shuí cái chū,不知细叶谁裁出,èr yuè chūn fēnɡ sì jiǎn dāo。

二月春风似剪刀。

xiānɡ sī相思tánɡ cháo wánɡ wéi唐朝王维hónɡ dòu shēnɡ nán ɡuó,红豆生南国,chūn lái fā jǐ zhī?春来发几枝?yuàn jūn duō cǎi xié,愿君多采撷,cǐ wù zuì xiānɡ sī。

此物最相思。

jīn lǚ yī金缕衣tánɡ cháo dù qiū niánɡ唐朝杜秋娘quàn jūn mò xī jīn lǚ yī,劝君莫惜金缕衣,quàn jūn xī qǔ shǎo nián shí。

劝君惜取少年时。

huā kāi kān shé zhí xū shé,花开堪折直须折,mò dài wú huā kōnɡ shé zhī。

莫待无花空折枝。

sònɡ yuán èr shǐān xī送元二使安西tánɡ cháo wánɡ wéi唐朝王维wèi chénɡ cháo yǔ yì qīnɡ chén,渭城朝雨浥轻尘,kè shě qīnɡ qīnɡ liǔ sè xīn。

客舍青青柳色新。

quàn jūn ɡènɡ jìn yī bēi jiǔ,劝君更尽一杯酒,xī chū yánɡɡuān wúɡù rén。